Từ tủ điện 3,6 triệu đến công ty truyền thông 180 người: hành trình của một kỹ sư “phản nghề”
Nỗi đau bài này chạm: “Người dạy tôi đi làm online có thật sự là dân mình không, hay
lại một người bán khóa học chưa từng cầm mỏ hàn, chưa từng đọc bản vẽ, chưa từng trả giá
bằng tiền thật?”
Nếu bạn là một kỹ sư đang đọc những dòng này — có thể vừa tan ca, laptop công ty còn mở dở
một bản vẽ, đầu thì lởn vởn câu hỏi “mình cứ đi làm thuê thế này đến bao giờ” — thì tôi muốn
bạn biết một điều trước khi đọc tiếp: tôi đã ngồi đúng chỗ bạn đang ngồi. Không phải ẩn dụ.
Đúng nghĩa đen.
Bài viết này không phải một bản CV để khoe thành tích. Nó là tấm “giấy chứng minh nhân thân”
để bạn biết người đang nói chuyện với bạn là ai, đã đi qua những gì, và vì sao một kỹ sư
lại có tư cách nói với bạn về chuyện kiếm tiền trên internet. Trong thế giới đầy người bán
giấc mơ, thứ duy nhất đáng tin là trải nghiệm thật, có số, có vết sẹo. Đây là của tôi.
Tôi khởi nghiệp bằng một cái tủ điện giá 3,6 triệu
Tôi là kỹ sư Điện – Tự động hóa. Công việc đầu đời của tôi không phải “làm content sáng
tạo”, mà là đi lắp tủ điện, đấu nối dây, lập trình bộ điều khiển, đọc bản vẽ kỹ thuật. Cái
tủ điện đầu tiên tôi tự tay nhận làm có giá vỏn vẹn 3,6 triệu đồng.
Rồi đến bài học đầu đời cay đắng nhất: tôi được hứa trả 108 triệu tiền hoa hồng cho một
thương vụ. Cuối cùng nhận về 12 triệu. Bị quỵt thẳng. Không hợp đồng nào bảo vệ tôi, không
ai đứng về phía tôi. Bài học đó hằn vào đầu một sự thật mà nhiều kỹ sư cảm nhận được nhưng ít
khi gọi tên: khi bạn đi làm thuê, người khác nắm phần định đoạt thu nhập của bạn. Bạn giỏi
đến mấy, miếng bánh vẫn do người khác cắt.
Cái cảm giác “đổi giờ lấy tiền, mà giờ thì hữu hạn còn người trả thì tùy hứng” — tôi tin
nhiều kỹ sư hiểu rất rõ. Đó là cái trần vô hình treo trên đầu cả một thế hệ dân kỹ thuật giỏi
nghề nhưng không bao giờ thật sự làm chủ thu nhập của mình.
Cú nhảy ra internet và 6 tháng “0 view”
Tôi quyết định nhảy. Tôi vay 50 triệu đi học làm YouTube — số tiền rất lớn với một kỹ sư
trẻ lúc đó. Và kết quả 6 tháng đầu tiên là một con số khiến bất kỳ ai cũng muốn bỏ cuộc: 0
view. Không phải ít view. Là số không tròn trĩnh.
Túng đến mức bố tôi phải dúi cho 2 triệu để tôi chạy taxi tuyến Phú Thọ – Sapa, kiếm
sống lay lắt qua ngày trong lúc kênh vẫn “đắp chiếu”. Đó là quãng tối nhất. Nếu lúc đó tôi
nghĩ “mình không có duyên với cái này” rồi quay về làm kỹ sư cho yên, thì đã không có gì để
kể hôm nay.
Nhưng tôi không nghĩ thế. Tôi làm đúng thứ một kỹ sư được huấn luyện để làm: khi hệ thống
không chạy, đừng khóc — hãy đo, cô lập biến số, tìm điểm hỏng, sửa, chạy lại. Tôi coi “6
tháng 0 view” không phải bản án, mà là một tập dữ liệu nói rằng giả thuyết nội dung của tôi
sai. Tôi đổi giả thuyết.
Và hệ thống bắt đầu chạy.
Lên đỉnh, rồi mất trắng, rồi lại dựng
Một kênh tâm sự đạt ~100 triệu/tháng và nút bạc YouTube. Một kênh Fortnite chạm 31.000
USD/tháng. Từ thằng kỹ sư chạy taxi, tôi nếm mùi tự do tài chính.
Nhưng đời không phải đường thẳng — và đây là phần tôi luôn kể thẳng, vì nó quan trọng hơn cả
phần hào quang: năm 2018 tôi mất trắng 600 triệu vào coin ICO. Kênh Fortnite đang ngon
thì bị tắt monetize. Hai cú đấm liên tiếp, đủ để hạ gục phần lớn người ta.
Lần nào ngã, tôi cũng lặp lại đúng một phản xạ kỹ thuật: mổ xẻ hệ thống, tìm chỗ hỏng,
dựng lại tốt hơn. Mất 600 triệu dạy tôi bài học quản trị rủi ro: đừng đặt cược lớn vào thứ
mình không kiểm soát. Bị tắt kênh dạy tôi bài học về sự phụ thuộc nền tảng. Mỗi vết sẹo là
một dòng trong cuốn cẩm nang tôi viết bằng tiền thật.
BMG Group: từ một kênh thành một tập đoàn — và quyết định đóng cửa
Năm 2018 tôi đồng sáng lập BMG Group. Từ một người tự quay tự dựng, tôi học cách xây hệ
thống: tuyển người, phân vai, thiết kế quy trình, vận hành nhiều kênh cùng lúc. BMG lớn
thành một hệ thống nội dung doanh thu triệu USD/năm, khoảng 400 nhân sự, sở hữu nhiều kênh
trong đó có Phong Thủy Phùng Gia — top 1 Việt Nam ở mảng của nó.
Rồi đầu năm 2023, tôi đóng cửa BMG. Đây là phần ít người dám kể: không phải mọi thứ tôi
chạm vào đều mãi mãi đi lên. Có những chương cần khép lại để mở chương tốt hơn. Đóng một công
ty triệu USD không phải thất bại — đó là một quyết định chiến lược, và nó cũng đau như bất kỳ
quyết định lớn nào.
GODA: lần này tôi xây để con người phát triển không giới hạn
Ngày 12/6/2023, tôi sáng lập Công ty Cổ phần Truyền thông GODA. Và lần này, tôi xây khác.
Sau 3 năm, GODA có 180 nhân sự. Nhưng con số tôi tự hào nhất không phải đầu người — mà là
cái này: suốt hai năm 2024 và 2025, 100% nhân sự GODA đều nhận lương tháng 14, và có
những trường hợp lên tới lương tháng 16. Trong một ngành mà người ta đến rồi đi như cơm
bữa, việc cả công ty cùng được thưởng đậm hai năm liên tiếp nói lên một điều: hệ thống này
chạy thật, và nó chia phần công bằng.
Triết lý tôi đặt vào GODA gói trong hai câu tôi luôn tâm niệm: “Con người đi trước, công
việc theo sau” và “Tiền tán thì tài tụ.” Tôi không xây một cỗ máy vắt kiệt nhân sự. Tôi
xây một cơ chế để đội ngũ phát triển không có trần — có lộ trình rõ ràng từ ngày đầu một
bạn bước vào làm nhân sự, đi qua từng nấc năng lực và trách nhiệm, cho đến đích cuối cùng:
ra mở một công ty riêng, đồng hành cùng GODA. Người giỏi không bị giữ lại để khai thác —
họ được nâng lên để trở thành đối tác. Đó mới là cách một hệ thống nhân lên thay vì phình ra.
Vì sao tôi kể tất cả chuyện này với riêng dân kỹ thuật
Không phải để khoe. Mà vì nhìn lại cả hành trình — từ tủ điện 3,6 triệu, qua 600 triệu mất
trắng, qua một tập đoàn đóng cửa, đến một công ty 180 người chia lương tháng 14 — tôi nhận ra
một sợi chỉ đỏ xuyên suốt mà ít ai chỉ ra: chính tư duy kỹ sư đã làm nên tất cả.
Khả năng nhìn mọi thứ như một hệ thống có đầu vào – xử lý – đầu ra. Thói quen tự động
hóa mọi việc lặp đi lặp lại. Sự kiên nhẫn debug khi đối mặt “0 view”. Phản xạ tin dữ
liệu hơn cảm tính. Tư duy quản trị rủi ro sau khi mất 600 triệu. Tất cả những thứ đó
không phải tôi học ở trường kinh doanh — tôi mang sẵn chúng từ phòng kỹ thuật.
Người đời hay nghĩ dân kỹ thuật “khô khan, không hợp kinh doanh online”. Tôi tin điều ngược
lại đến tận xương: chúng ta có một lợi thế ngầm mà dân làm marketing thuần phải mất nhiều
năm mới học được — đó là tư duy xây hệ thống tự chạy, thay vì cày tay từng việc một. Cái
internet thưởng cho người biết xây hệ thống. Và còn ai được huấn luyện để xây hệ thống tốt
hơn một kỹ sư?
Tôi không bán cho bạn một giấc mơ. Tôi đưa bạn một tấm bản đồ.
Hãy để tôi nói thẳng phần này, vì nó quan trọng: tôi không hứa bạn sẽ kiếm được con số nào.
Bất kỳ ai vẽ ra cho bạn một mức thu nhập cụ thể “đảm bảo” đều đang nói dối, và bạn nên chạy
xa khỏi họ. Internet không có nút “ấn là ra tiền”.
Thứ tôi có thể đưa bạn là bản đồ của một kỹ sư đã đi qua con đường này — với những cái hố
được đánh dấu sẵn bằng máu và tiền thật của tôi: hố 600 triệu, hố 6 tháng 0 view, hố phụ
thuộc nền tảng, hố đặt cược vào thứ mình không kiểm soát. Giá trị lớn nhất của một tấm bản đồ
không phải nó hứa đích đến — mà là nó giúp bạn không phải rơi lại đúng những cái hố ai đó đã
rơi, để rút ngắn 5 năm thử–sai xuống còn một quãng ngắn hơn nhiều.
Lời mời
Nếu bạn là dân kỹ thuật — kỹ sư, IT, cơ khí, điện, tự động hóa, xây dựng — và đang âm thầm hỏi
“liệu mình có hợp với internet không”, thì tôi viết loạt bài này cho chính bạn. Không phải cho
“người làm content nói chung”. Cho dân mình.
Hãy theo dõi bài tiếp theo. Tôi sẽ chỉ thẳng một điều mà có thể bạn chưa từng nghĩ tới: tại
sao chính cái tư duy kỹ sư của bạn — cái mà bạn tưởng là rào cản khiến bạn “không biết bán
hàng” — lại là vũ khí kiếm tiền online mạnh nhất bạn đang có.
Tôi đã đi từ tủ điện 3,6 triệu đến đây bằng đúng tư duy đó. Đến lượt bạn.
Cùng dân kỹ thuật → kinh doanh online. Liên hệ wiki: Hồ sơ Huân ·
vì sao chọn ngách này · bài tiếp: tư duy kỹ sư là lợi thế.
Từ tủ điện 3,6 triệu đến công ty truyền thông 180 người: hành trình của một kỹ sư “phản nghề”
Nỗi đau bài này chạm: “Người dạy tôi đi làm online có thật sự là dân mình không, hay
lại một người bán khóa học chưa từng cầm mỏ hàn, chưa từng đọc bản vẽ, chưa từng trả giá
bằng tiền thật?”
Nếu bạn là một kỹ sư đang đọc những dòng này — có thể vừa tan ca, laptop công ty còn mở dở
một bản vẽ, đầu thì lởn vởn câu hỏi “mình cứ đi làm thuê thế này đến bao giờ” — thì tôi muốn
bạn biết một điều trước khi đọc tiếp: tôi đã ngồi đúng chỗ bạn đang ngồi. Không phải ẩn dụ.
Đúng nghĩa đen.
Bài viết này không phải một bản CV để khoe thành tích. Nó là tấm “giấy chứng minh nhân thân”
để bạn biết người đang nói chuyện với bạn là ai, đã đi qua những gì, và vì sao một kỹ sư
lại có tư cách nói với bạn về chuyện kiếm tiền trên internet. Trong thế giới đầy người bán
giấc mơ, thứ duy nhất đáng tin là trải nghiệm thật, có số, có vết sẹo. Đây là của tôi.
Tôi khởi nghiệp bằng một cái tủ điện giá 3,6 triệu
Tôi là kỹ sư Điện – Tự động hóa. Công việc đầu đời của tôi không phải “làm content sáng
tạo”, mà là đi lắp tủ điện, đấu nối dây, lập trình bộ điều khiển, đọc bản vẽ kỹ thuật. Cái
tủ điện đầu tiên tôi tự tay nhận làm có giá vỏn vẹn 3,6 triệu đồng.
Rồi đến bài học đầu đời cay đắng nhất: tôi được hứa trả 108 triệu tiền hoa hồng cho một
thương vụ. Cuối cùng nhận về 12 triệu. Bị quỵt thẳng. Không hợp đồng nào bảo vệ tôi, không
ai đứng về phía tôi. Bài học đó hằn vào đầu một sự thật mà nhiều kỹ sư cảm nhận được nhưng ít
khi gọi tên: khi bạn đi làm thuê, người khác nắm phần định đoạt thu nhập của bạn. Bạn giỏi
đến mấy, miếng bánh vẫn do người khác cắt.
Cái cảm giác “đổi giờ lấy tiền, mà giờ thì hữu hạn còn người trả thì tùy hứng” — tôi tin
nhiều kỹ sư hiểu rất rõ. Đó là cái trần vô hình treo trên đầu cả một thế hệ dân kỹ thuật giỏi
nghề nhưng không bao giờ thật sự làm chủ thu nhập của mình.
Cú nhảy ra internet và 6 tháng “0 view”
Tôi quyết định nhảy. Tôi vay 50 triệu đi học làm YouTube — số tiền rất lớn với một kỹ sư
trẻ lúc đó. Và kết quả 6 tháng đầu tiên là một con số khiến bất kỳ ai cũng muốn bỏ cuộc: 0
view. Không phải ít view. Là số không tròn trĩnh.
Túng đến mức bố tôi phải dúi cho 2 triệu để tôi chạy taxi tuyến Phú Thọ – Sapa, kiếm
sống lay lắt qua ngày trong lúc kênh vẫn “đắp chiếu”. Đó là quãng tối nhất. Nếu lúc đó tôi
nghĩ “mình không có duyên với cái này” rồi quay về làm kỹ sư cho yên, thì đã không có gì để
kể hôm nay.
Nhưng tôi không nghĩ thế. Tôi làm đúng thứ một kỹ sư được huấn luyện để làm: khi hệ thống
không chạy, đừng khóc — hãy đo, cô lập biến số, tìm điểm hỏng, sửa, chạy lại. Tôi coi “6
tháng 0 view” không phải bản án, mà là một tập dữ liệu nói rằng giả thuyết nội dung của tôi
sai. Tôi đổi giả thuyết.
Và hệ thống bắt đầu chạy.
Lên đỉnh, rồi mất trắng, rồi lại dựng
Một kênh tâm sự đạt ~100 triệu/tháng và nút bạc YouTube. Một kênh Fortnite chạm 31.000
USD/tháng. Từ thằng kỹ sư chạy taxi, tôi nếm mùi tự do tài chính.
Nhưng đời không phải đường thẳng — và đây là phần tôi luôn kể thẳng, vì nó quan trọng hơn cả
phần hào quang: năm 2018 tôi mất trắng 600 triệu vào coin ICO. Kênh Fortnite đang ngon
thì bị tắt monetize. Hai cú đấm liên tiếp, đủ để hạ gục phần lớn người ta.
Lần nào ngã, tôi cũng lặp lại đúng một phản xạ kỹ thuật: mổ xẻ hệ thống, tìm chỗ hỏng,
dựng lại tốt hơn. Mất 600 triệu dạy tôi bài học quản trị rủi ro: đừng đặt cược lớn vào thứ
mình không kiểm soát. Bị tắt kênh dạy tôi bài học về sự phụ thuộc nền tảng. Mỗi vết sẹo là
một dòng trong cuốn cẩm nang tôi viết bằng tiền thật.
BMG Group: từ một kênh thành một tập đoàn — và quyết định đóng cửa
Năm 2018 tôi đồng sáng lập BMG Group. Từ một người tự quay tự dựng, tôi học cách xây hệ
thống: tuyển người, phân vai, thiết kế quy trình, vận hành nhiều kênh cùng lúc. BMG lớn
thành một hệ thống nội dung doanh thu triệu USD/năm, khoảng 400 nhân sự, sở hữu nhiều kênh
trong đó có Phong Thủy Phùng Gia — top 1 Việt Nam ở mảng của nó.
Rồi đầu năm 2023, tôi đóng cửa BMG. Đây là phần ít người dám kể: không phải mọi thứ tôi
chạm vào đều mãi mãi đi lên. Có những chương cần khép lại để mở chương tốt hơn. Đóng một công
ty triệu USD không phải thất bại — đó là một quyết định chiến lược, và nó cũng đau như bất kỳ
quyết định lớn nào.
GODA: lần này tôi xây để con người phát triển không giới hạn
Ngày 12/6/2023, tôi sáng lập Công ty Cổ phần Truyền thông GODA. Và lần này, tôi xây khác.
Sau 3 năm, GODA có 180 nhân sự. Nhưng con số tôi tự hào nhất không phải đầu người — mà là
cái này: suốt hai năm 2024 và 2025, 100% nhân sự GODA đều nhận lương tháng 14, và có
những trường hợp lên tới lương tháng 16. Trong một ngành mà người ta đến rồi đi như cơm
bữa, việc cả công ty cùng được thưởng đậm hai năm liên tiếp nói lên một điều: hệ thống này
chạy thật, và nó chia phần công bằng.
Triết lý tôi đặt vào GODA gói trong hai câu tôi luôn tâm niệm: “Con người đi trước, công
việc theo sau” và “Tiền tán thì tài tụ.” Tôi không xây một cỗ máy vắt kiệt nhân sự. Tôi
xây một cơ chế để đội ngũ phát triển không có trần — có lộ trình rõ ràng từ ngày đầu một
bạn bước vào làm nhân sự, đi qua từng nấc năng lực và trách nhiệm, cho đến đích cuối cùng:
ra mở một công ty riêng, đồng hành cùng GODA. Người giỏi không bị giữ lại để khai thác —
họ được nâng lên để trở thành đối tác. Đó mới là cách một hệ thống nhân lên thay vì phình ra.
Vì sao tôi kể tất cả chuyện này với riêng dân kỹ thuật
Không phải để khoe. Mà vì nhìn lại cả hành trình — từ tủ điện 3,6 triệu, qua 600 triệu mất
trắng, qua một tập đoàn đóng cửa, đến một công ty 180 người chia lương tháng 14 — tôi nhận ra
một sợi chỉ đỏ xuyên suốt mà ít ai chỉ ra: chính tư duy kỹ sư đã làm nên tất cả.
Khả năng nhìn mọi thứ như một hệ thống có đầu vào – xử lý – đầu ra. Thói quen tự động
hóa mọi việc lặp đi lặp lại. Sự kiên nhẫn debug khi đối mặt “0 view”. Phản xạ tin dữ
liệu hơn cảm tính. Tư duy quản trị rủi ro sau khi mất 600 triệu. Tất cả những thứ đó
không phải tôi học ở trường kinh doanh — tôi mang sẵn chúng từ phòng kỹ thuật.
Người đời hay nghĩ dân kỹ thuật “khô khan, không hợp kinh doanh online”. Tôi tin điều ngược
lại đến tận xương: chúng ta có một lợi thế ngầm mà dân làm marketing thuần phải mất nhiều
năm mới học được — đó là tư duy xây hệ thống tự chạy, thay vì cày tay từng việc một. Cái
internet thưởng cho người biết xây hệ thống. Và còn ai được huấn luyện để xây hệ thống tốt
hơn một kỹ sư?
Tôi không bán cho bạn một giấc mơ. Tôi đưa bạn một tấm bản đồ.
Hãy để tôi nói thẳng phần này, vì nó quan trọng: tôi không hứa bạn sẽ kiếm được con số nào.
Bất kỳ ai vẽ ra cho bạn một mức thu nhập cụ thể “đảm bảo” đều đang nói dối, và bạn nên chạy
xa khỏi họ. Internet không có nút “ấn là ra tiền”.
Thứ tôi có thể đưa bạn là bản đồ của một kỹ sư đã đi qua con đường này — với những cái hố
được đánh dấu sẵn bằng máu và tiền thật của tôi: hố 600 triệu, hố 6 tháng 0 view, hố phụ
thuộc nền tảng, hố đặt cược vào thứ mình không kiểm soát. Giá trị lớn nhất của một tấm bản đồ
không phải nó hứa đích đến — mà là nó giúp bạn không phải rơi lại đúng những cái hố ai đó đã
rơi, để rút ngắn 5 năm thử–sai xuống còn một quãng ngắn hơn nhiều.
Lời mời
Nếu bạn là dân kỹ thuật — kỹ sư, IT, cơ khí, điện, tự động hóa, xây dựng — và đang âm thầm hỏi
“liệu mình có hợp với internet không”, thì tôi viết loạt bài này cho chính bạn. Không phải cho
“người làm content nói chung”. Cho dân mình.
Hãy theo dõi bài tiếp theo. Tôi sẽ chỉ thẳng một điều mà có thể bạn chưa từng nghĩ tới: tại
sao chính cái tư duy kỹ sư của bạn — cái mà bạn tưởng là rào cản khiến bạn “không biết bán
hàng” — lại là vũ khí kiếm tiền online mạnh nhất bạn đang có.
Tôi đã đi từ tủ điện 3,6 triệu đến đây bằng đúng tư duy đó. Đến lượt bạn.
Cùng dân kỹ thuật → kinh doanh online. Liên hệ wiki: Hồ sơ Huân ·
vì sao chọn ngách này · bài tiếp: tư duy kỹ sư là lợi thế.
